Chuyện sinh tử

Hôm nay nghe tin một người bạn vừa mất, có chút gì đó bàng hoàng và lặng lẽ. Tôi và bạn chỉ quen biết có vài ngày ngắn ngủi, nhưng bạn để lại trong tôi hình ảnh một chàng trai hiền lành, lặng lẽ và chân thành. Lên Facebook của bạn và nhìn thấy những lời chúc yên nghỉ, đâu đó là những lời trách móc nhẹ nhàng, là sự tiếc nuối cho một người trẻ tuổi. Tôi định viết gì đó cho bạn trên đó, nhưng nghĩ lại thôi, trên đó xô bồ quá, viết ra không biết bạn có đọc được không, mà toàn người khác đọc. Thôi thì tôi viết ra đây, để mai sau tôi vẫn có thể đọc lại, và hồi tưởng về bạn. Ai đó có đi ngang qua đọc được vui lòng đừng bấm “lai”, hay “thích” các kiểu giúp tôi nhé

goodbye Continue reading “Chuyện sinh tử”

Chuyện sinh tử

Chiến thắng chính bản thân mình

Tác giả: Trang Hạ (theo Facebook của tác giả)

Năm kia tôi mời một bạn trẻ năng động và khá sáng tạo vào tham gia một dự án truyền thông của tôi cho một nhãn hàng trong Sài Gòn, bạn ấy từ chối và nói, bạn ấy cần dành một năm trước mắt để trở thành triệu phú đô la.

Tôi ngạc nhiên hỏi, em vừa bỏ học đại học, em cũng từ chối đi kiếm tiền, thế thì làm triệu phú ra sao? Bạn ấy nói, thế giới đã thống kê rồi, các triệu phú trẻ trên Internet và Youtube đều trở thành triệu phú đô la trước 21,5 tuổi. Vì thế em chỉ còn 1 năm nữa để tranh thủ tìm cách thành triệu phú trên mạng, nếu không sẽ trôi qua “tuổi hoàng kim” – cơ hội để thành triệu phú đô la của em. Nếu không thành triệu phú đô la, thì từ 22 tuổi em sẽ tính kế hoạch khác! Tuổi hoàng kim để trở thành triệu phú bằng cách thông thường trong đời thực như kinh doanh, làm tổng giám đốc… sẽ kéo dài tới 40 tuổi.

vuon-len

Làm tôi nhớ lại mình hình như đã từng trải qua cảm giác này, như bạn.
Continue reading “Chiến thắng chính bản thân mình”

Chiến thắng chính bản thân mình

Bài học về thứ tự ưu tiên

Tác giả: Xuân Dung (Nguồn: Dân Trí)

Nghe nói, thầy tốt nghiệp ngành quản lý giáo dục, đến khi về trường tôi, vì không có môn học phù hợp nên thầy được phân công dạy môn giáo dục công dân.

Lớp 10, còn nguyên sự bỡ ngỡ và ngoan hiền, chúng tôi thường học đều các môn. Lên lớp 11, chúng tôi chỉ theo đuổi một số môn mà bản thân cho là quan trọng, và bỏ bê các môn còn lại. Giáo dục công dân là môn không thi tốt nghiệp, không thi đại học, chắc chắn là vậy rồi.
Continue reading “Bài học về thứ tự ưu tiên”

Bài học về thứ tự ưu tiên

Tản mạn về Facebook

Tôi có một thói quen, cứ khoảng nửa năm một lần, tôi lại ngồi dọn dẹp lại tài khoản Facebook của mình. Có lúc, tôi trầm ngâm ngồi hàng giờ đọc những status của 2, 3 năm về trước, nhớ lại từng khoảng khắc lúc đó. Tôi tỉ mẩn đọc từng câu chuyện và ngồi đấy trầm ngâm. “Hóa ra, lúc đó mình đã từng có những suy nghĩ như vậy”

Có lúc, tôi dọn sạch những bài viết tào lao bí đao trên trang Fb cá nhân của mình, chỉ chừa lại những gì cần lưu lại, để đó sau này lại tiếp tục đọc, và lại tiếp tục, À, hóa ra, lúc này mình cũng đã từng như vậy

Trong đống danh sách bạnh bè Facebook của mình, tôi tỉ mẩn xem từng người một, để tìm ra những người mà có lẽ, muôn đời sau mình cũng khó có cơ hội gặp lại, xóa bớt đi cho đỡ chật cái Friend List, mặc dù Fb đã rất hào phóng cho mỗi người tới (hình như) khoảng 3000 friend lận. Có những người chỉ xuất hiện trong cuộc đời mình một khoảng thời gian rất ngắn, và họ ra đi, để lại cho ta có thể là một cục tức to đùng, cũng có thể, là một sự tiếc nuối không sao lấy lại được

Vậy mà, có những người, tôi cứ ngồi đực mặt ra đó cả mươi phút, không biết nên xóa hay không, bởi vì, họ để lại trong tôi một sự tôn trọng sâu sắc, và mặc dù có thể tôi khó có cơ hội gặp lại họ lần nữa, tôi vẫn để dành một vị trí trang trọng trên friendlist của mình cho họ, như một sự tôn trọng

Thỉnh thoảng, để lại cho họ một lời chúc tốt lành, hay vài câu thăm hỏi… vậy là có đủ lý do để giữ lại trên friendlist

facebook-friend

Bởi thế, con số friend của tôi trên FB mãi mãi vẫn chỉ lẩn quẩn ở con số 250 người, không thể nào nhiều hơn được. Mà kể cũng đúng, người ta nói một con người thường chỉ có thể giữ liên lạc và nhớ được tối đa khoảng 300 người bạn của mình mà thôi

Kể ra mình cũng gần ngưỡng tối đa rồi, thế mà không hiểu sao, đôi lúc cầm điện thoại trong tay muốn gọi cho ai đó nói chuyện, chắc được tầm hơn chục mạng là hết cỡ, dĩ nhiên là trừ bố mẹ anh chị ra. Rồi muốn set-up một cuộc hẹn, chắc rớt lại còn vài người quá

Thôi, cứ quay lại với cái Facebook, có lẽ, những người còn lại, họ chỉ cần vài cái comment và like là đủ

Tản mạn về Facebook

Khoảnh khắc của hạnh phúc

Tôi bắt gặp hình ảnh này trong một buổi chiều đi dạo quanh hồ Gươm. Một đôi vợ chồng trung niên, mà tôi cũng không chắc họ đã là vợ chồng hay vẫn còn chưa cưới, đang ngồi làm mẫu để vẽ tranh. Tôi nhìn thấy ở họ một sự ấm áp và hạnh phúc, khiến tôi không thể không dừng lại và bắt lấy khoảnh khắc này
Continue reading “Khoảnh khắc của hạnh phúc”

Khoảnh khắc của hạnh phúc

Robin Williams – Việt Nam, tạm biệt

Tác giả: Gia Hiền (Theo Tạp Chí Đẹp Online)

Sẽ không bao giờ tôi quên được cái cách tay phát thanh viên quân đội Hoa Kỳ hét vào micro: “Gooodddddd Morningggg Vietnammmmmmm“. Câu chào hào hứng bay lên trên những cánh rừng nhiệt đới, xua tan cái nóng của nòng súng tăng, làm im bặt tiếng trực thăng chiến đấu, và khiến những người lính mỉm cười. Đó là cảnh quay để đời của Robin Williams trong bộ phim “Chào buổi sáng, Việt Nam“.

Robin Williams (1051 - 2014)
Robin Williams (1951 – 2014)

Continue reading “Robin Williams – Việt Nam, tạm biệt”

Robin Williams – Việt Nam, tạm biệt